Tự sự chính mình
Có một thời gian, mình hay nhìn người khác mà tự hỏi: sao họ kết nối dễ thế, nói chuyện nhiều thế, lúc nào cũng có người xung quanh. Rồi mình quay lại nhìn mình, và thấy thiếu. Giờ thì mình hiểu, mình không thiếu. Mình chỉ khác. Có người nạp năng lượng từ sự đông. Còn mình nạp năng lượng từ sự yên. Nếu mình cố sống bằng nhịp của họ, mình không trở nên rộng mở hơn, mình chỉ mệt hơn. Mình không còn dùng thước đo của người hướng ngoại để đo đời sống nội tâm của mình. Không còn ép mình phải “nhiều” như ai đó, khi bản chất mình cần “sâu”. Khi mình cho phép mình lùi lại, không phải để tránh né, mà để giữ mình nguyên vẹn, mình thấy nhẹ. Hóa ra, không so sánh cũng là một dạng tự do. Hà nôi, ngày 31 tháng 1 năm 2026