Bài đăng

Đang hiển thị bài đăng từ Tháng 1, 2026

Tự sự chính mình

  Có một thời gian, mình hay nhìn người khác mà tự hỏi: sao họ kết nối dễ thế, nói chuyện nhiều thế, lúc nào cũng có người xung quanh. Rồi mình quay lại nhìn mình, và thấy thiếu. Giờ thì mình hiểu, mình không thiếu. Mình chỉ khác. Có người nạp năng lượng từ sự đông. Còn mình nạp năng lượng từ sự yên. Nếu mình cố sống bằng nhịp của họ, mình không trở nên rộng mở hơn, mình chỉ mệt hơn. Mình không còn dùng thước đo của người hướng ngoại để đo đời sống nội tâm của mình. Không còn ép mình phải “nhiều” như ai đó, khi bản chất mình cần “sâu”. Khi mình cho phép mình lùi lại, không phải để tránh né, mà để giữ mình nguyên vẹn, mình thấy nhẹ. Hóa ra, không so sánh cũng là một dạng tự do.        Hà nôi, ngày 31 tháng 1 năm 2026

Lời nhắc cho chính mình

  Mình viết những dòng này không phải để thay đổi ai, mà để nhắc mình sống đúng hơn với phần bên trong của chính mình. Nếu có lúc mình chạm vào sự bất như ý trong một mối quan hệ, mình không vội trách người khác, cũng không vội trách mình. Mình chỉ dừng lại và tự hỏi: lúc đó, năng lượng mình mang theo là gì? Có phải mình đang thiếu an tâm? Có phải mình đang mong được hiểu, được đáp lại, được nhìn nhận? Hay mình đang bước vào kết nối với một phần còn mệt trong mình? Mình hiểu rằng, khi mình chưa đủ yên, điều mình chạm tới thường không phải là phần đẹp nhất của người khác, mà là phần phòng thủ của cả hai bên. Vì thế, điều mình cần chỉnh không phải là người đối diện, mà là trạng thái mình đang ở khi bước vào cuộc gặp đó . Mình nhắc mình quay về trước. Ở lại với mình đủ lâu. Không mang theo mong cầu. Không mang theo thiếu thốn. Nếu mình đủ vững, đủ trọn trong chính mình, thì dù người khác phản ứng thế nào, mình cũng không bị kéo lệch khỏi trục của mình. Và nếu hôm...

Lời nhắn gửi tới chính mình

  Hôm nay, mình lại nghĩ về một điều rất cũ nhưng chưa bao giờ là cũ: con cái phản chiếu bố mẹ. Không phải phản chiếu lời nói, mà phản chiếu cách bố mẹ sống, cách bố mẹ chịu đựng, cách bố mẹ đối xử với chính mình khi không có ai nhìn. Mình nhận ra, mỗi lần mình thay đổi, dù rất nhỏ, nó không chỉ là cho riêng mình. Nó là một sự dịch chuyển âm thầm, cho những người đến sau. Có những điều trong gia đình mình đã tồn tại rất lâu: sự im lặng khi đáng ra cần được nói, sự nhẫn nhịn được xem là đức tính, và thói quen tự gánh mọi thứ về phía mình. Không ai sai cả. Chỉ là mỗi thế hệ đã làm hết sức trong khả năng của họ. Nhưng hôm nay, mình hiểu rằng: mình không cần phải mang tiếp tất cả những điều đó. Mỗi lần mình dừng lại trước khi phản ứng, mỗi lần mình chọn nói thật cảm xúc thay vì nuốt vào, mỗi lần mình đặt ranh giới thay vì chịu đựng thêm, là mỗi lần một vòng lặp cũ được nới lỏng. Mình không thay đổi để trở thành người khác. Mình thay đổi để không vô thức trao lại nhữ...

Tự sự cuối ngày

 Có một thời gian, tôi nghe người ta nói rất nhiều về việc tập trung vào chính mình . Nhưng tôi không hiểu. Tôi đã từng nghĩ: nếu không nghĩ đến người khác, không hướng ra bên ngoài, thì mình sẽ thành ích kỷ. Giờ thì tôi hiểu, khi ấy tôi không ích kỷ, tôi chỉ chưa biết cách quay về . Tôi đã từng làm rất nhiều thứ với một kỳ vọng mơ hồ: kỳ vọng được ghi nhận, kỳ vọng được hiểu, kỳ vọng rằng nếu mình cố đủ nhiều thì mọi thứ sẽ dịu lại. Nhưng càng kỳ vọng, tôi càng mệt. Không phải vì tôi làm sai, mà vì tôi làm với một bàn tay chìa ra. Chỉ đến khi tôi bắt đầu làm những điều cần làm, không kèm theo mong đợi, không đòi hỏi phản hồi, không chờ ai xác nhận rằng tôi đang đi đúng, mọi thứ mới dần nhẹ xuống. Tôi nhận ra: tập trung vào chính mình không phải là nhìn chằm chằm vào bản thân, mà là không rời khỏi giá trị của mình trong lúc sống . Khi tôi không còn cần ai đó nói “bạn đúng”, tôi thấy an toàn hơn. An toàn vì tôi không còn tự ép mình đi ngược lại cảm xúc chỉ để giữ...

ĐỖ THỊ MAI LÀ AI

Hình ảnh
 Tôi là Đỗ Thị Mai. Một người đang học cách sống chậm lại, không phải để trốn tránh, mà để lắng nghe rõ hơn chính mình. Tôi đã từng đi qua những giai đoạn mà im lặng là lựa chọn an toàn nhất. Tôi quen với việc chịu đựng, quen với việc nghĩ cho người khác trước khi nghĩ đến mình. Nhưng theo thời gian, tôi hiểu ra rằng: sự bình yên không đến từ việc cố gắng làm vừa lòng tất cả , mà đến từ việc dám trung thực với cảm xúc của bản thân. Tôi chọn hiền lành, nhưng không còn đánh mất mình trong sự hiền lành ấy. Tôi học cách đặt ranh giới – nhẹ nhàng, không trách móc, không oán giận – chỉ đơn giản là để tự bảo vệ. Với tôi, đó không phải là thay đổi để trở nên cứng rắn, mà là trưởng thành để trở nên vững vàng hơn. Tôi tin rằng mỗi người đều có nhịp đi riêng. Không cần so sánh, không cần vội vã. Có những điều chỉ nở hoa khi ta đủ kiên nhẫn với chính mình. Vì thế, tôi cho phép mình chậm lại, cho phép mình mệt, cho phép mình nghỉ ngơi, và tin rằng điều xứng đáng sẽ đến mà không cần đánh đổi...