Lời nhắc cho chính mình

 

Mình viết những dòng này không phải để thay đổi ai,
mà để nhắc mình sống đúng hơn với phần bên trong của chính mình.

Nếu có lúc mình chạm vào sự bất như ý trong một mối quan hệ,
mình không vội trách người khác,
cũng không vội trách mình.

Mình chỉ dừng lại và tự hỏi:
lúc đó, năng lượng mình mang theo là gì?

Có phải mình đang thiếu an tâm?
Có phải mình đang mong được hiểu, được đáp lại, được nhìn nhận?
Hay mình đang bước vào kết nối với một phần còn mệt trong mình?

Mình hiểu rằng, khi mình chưa đủ yên,
điều mình chạm tới thường không phải là phần đẹp nhất của người khác,
mà là phần phòng thủ của cả hai bên.

Vì thế, điều mình cần chỉnh không phải là người đối diện,
mà là trạng thái mình đang ở khi bước vào cuộc gặp đó.

Mình nhắc mình quay về trước.
Ở lại với mình đủ lâu.
Không mang theo mong cầu.
Không mang theo thiếu thốn.

Nếu mình đủ vững, đủ trọn trong chính mình,
thì dù người khác phản ứng thế nào,
mình cũng không bị kéo lệch khỏi trục của mình.

Và nếu hôm nay mình chưa làm được điều đó,
mình không tự trách.
Mình chỉ ghi nhận:
à, mình đang học.

Như thế là đủ cho một ngày.

                                                               Hà nôi,ngày 30 tháng 1 năm 2026

Nhận xét

Bài đăng phổ biến từ blog này

ĐỖ THỊ MAI LÀ AI

MONG CẦU

Hạnh phúc