Bài đăng

Đang hiển thị bài đăng từ Tháng 3, 2026

NHẬN DIỆN

  Khi mình không còn đi tìm giải pháp, mà bắt đầu thật sự hiểu Hôm nay tôi nhận ra một điều về chính mình. Tôi là người luôn đi tìm giải pháp. Mỗi khi có vấn đề, tôi lại tự hỏi: “Có cách nào để giải quyết việc này không?” Tôi học. Tôi tìm hiểu. Tôi đi sâu vào tâm thức. Tôi hiểu rằng: người cần thay đổi không phải là người khác, mà là chính mình. Tôi biết điều đó từ rất lâu. Nhưng hôm nay, tôi mới bắt đầu cảm nhận rõ hơn một điều: hiểu… không có nghĩa là đã thật sự hiểu. Có một khoảng cách rất lớn giữa việc “biết” và việc “thấm”. Tôi đã biết rằng mình cần thay đổi. Nhưng để thật sự chấp nhận điều đó, để thật sự không còn tìm cách đổ ra bên ngoài, đó là một hành trình không hề dễ dàng. Có những lúc tôi vẫn muốn có một “cách nào đó” để mọi thứ trở nên nhẹ nhàng hơn. Một phương pháp. Một hướng đi rõ ràng. Một câu trả lời nhanh. Nhưng có lẽ… những điều sâu nhất trong mình không thể được giải quyết theo cách đó. Tôi bắt đầu nhận ra: không phải vấn đề nào cũng cần được “giải quyết”. Có nh...

LẮNG NGHE

  Khi mình bắt đầu tự lắng nghe mình Sau khi nhận ra mình mong được lắng nghe, tôi bắt đầu thử một điều rất nhỏ: lắng nghe chính mình. Không phải theo cách phân tích, không phải để sửa ngay, mà chỉ đơn giản là hỏi: “Bên trong mình đang có gì?” Ban đầu, điều đó không dễ. Tôi vẫn quen với việc: tìm cách đúng tìm cách tốt hơn tìm cách vượt qua nhanh. Nhưng lần này, tôi thử dừng lại lâu hơn một chút. Có những cảm xúc tôi từng bỏ qua: một chút buồn, một chút tủi, một chút mong được ghi nhận. Khi không còn vội vàng đẩy chúng đi, tôi nhận ra: những cảm xúc đó không đáng sợ như mình nghĩ. Chúng chỉ là những phần trong mình đang chờ được hiểu. Tôi bắt đầu nói với mình những điều rất đơn giản: “Ừ, mình đang buồn.” “Ừ, mình đang cần được lắng nghe.” Không cần phải mạnh mẽ ngay. Không cần phải đúng ngay. Chỉ cần thành thật. Và một điều rất nhẹ nhàng xảy ra: khi tôi tự lắng nghe mình, tôi không còn phụ thuộc hoàn toàn vào việc người khác có lắng nghe mình hay không. Không phải vì tôi không cần ...

TỔN THƯƠNG

  Khi hai người tổn thương gặp nhau Có một khoảnh khắc tôi nhận ra một điều không dễ chịu: người tôi đang trở thành, người tôi đang sống cùng, và cả mối quan hệ này… đều đang mang theo những vết thương. Không phải những vết thương rõ ràng. Mà là những điều rất sâu: một nhu cầu được ghi nhận một nỗi sợ không đủ một cảm giác dễ chạm vào khi không được thấu hiểu. Và rồi, trong những lúc vô thức, chúng tôi không chỉ nói chuyện với nhau. Chúng tôi đang nói từ những vết thương của mình. Có những lúc tôi thấy mình cố gắng rất nhiều. Nhưng chỉ cần một điều nhỏ không như ý, bên trong lại dâng lên cảm giác khó chịu, thậm chí là buồn. Không phải vì hiện tại quá lớn, mà vì nó chạm vào một điều cũ chưa được chữa lành. Và có lẽ, người bên cạnh tôi cũng vậy. Chúng tôi không cố ý làm tổn thương nhau. Nhưng những phần chưa lành trong mỗi người vẫn đang vô thức chạm vào nhau mỗi ngày. Có một thời gian tôi nghĩ rằng: nếu mình đủ tốt, đủ hiểu, đủ trưởng thành, thì những điều này sẽ biến mất. Nhưng rồi...