LẮNG NGHE
Khi mình bắt đầu tự lắng nghe mình
Sau khi nhận ra mình mong được lắng nghe,
tôi bắt đầu thử một điều rất nhỏ:
lắng nghe chính mình.
Không phải theo cách phân tích,
không phải để sửa ngay,
mà chỉ đơn giản là hỏi:
“Bên trong mình đang có gì?”
Ban đầu, điều đó không dễ.
Tôi vẫn quen với việc:
tìm cách đúng
tìm cách tốt hơn
tìm cách vượt qua nhanh.
Nhưng lần này,
tôi thử dừng lại lâu hơn một chút.
Có những cảm xúc tôi từng bỏ qua:
một chút buồn,
một chút tủi,
một chút mong được ghi nhận.
Khi không còn vội vàng đẩy chúng đi,
tôi nhận ra:
những cảm xúc đó không đáng sợ như mình nghĩ.
Chúng chỉ là những phần trong mình
đang chờ được hiểu.
Tôi bắt đầu nói với mình những điều rất đơn giản:
“Ừ, mình đang buồn.”
“Ừ, mình đang cần được lắng nghe.”
Không cần phải mạnh mẽ ngay.
Không cần phải đúng ngay.
Chỉ cần thành thật.
Và một điều rất nhẹ nhàng xảy ra:
khi tôi tự lắng nghe mình,
tôi không còn phụ thuộc hoàn toàn
vào việc người khác có lắng nghe mình hay không.
Không phải vì tôi không cần nữa,
mà vì tôi đã có một nơi để quay về.
Tôi nhận ra:
sự bình an không đến từ việc luôn được người khác thấu hiểu,
mà đến từ việc mình không còn bỏ rơi chính mình.
Có lẽ…
chúng ta vẫn cần nhau,
vẫn cần được lắng nghe,
vẫn cần được yêu thương.
Nhưng khi mình đã có thể ngồi lại với chính mình,
lắng nghe mình một cách dịu dàng,
thì những mong cầu đó
không còn là nỗi thiếu thốn,
mà trở thành những điều đẹp đẽ trong kết nối.
Và hành trình chữa lành,
có lẽ bắt đầu từ đây:
không phải tìm ai đó hiểu mình trước,
mà là học cách
ở bên mình trước.
Hưng yên,ngày 23 tháng 3 năm 2026
Nhận xét
Đăng nhận xét