TỔN THƯƠNG
Khi hai người tổn thương gặp nhau
Có một khoảnh khắc tôi nhận ra một điều không dễ chịu:
người tôi đang trở thành,
người tôi đang sống cùng,
và cả mối quan hệ này…
đều đang mang theo những vết thương.
Không phải những vết thương rõ ràng.
Mà là những điều rất sâu:
- một nhu cầu được ghi nhận
- một nỗi sợ không đủ
- một cảm giác dễ chạm vào khi không được thấu hiểu.
Và rồi, trong những lúc vô thức,
chúng tôi không chỉ nói chuyện với nhau.
Chúng tôi đang nói từ những vết thương của mình.
Có những lúc tôi thấy mình cố gắng rất nhiều.
Nhưng chỉ cần một điều nhỏ không như ý,
bên trong lại dâng lên cảm giác khó chịu, thậm chí là buồn.
Không phải vì hiện tại quá lớn,
mà vì nó chạm vào một điều cũ chưa được chữa lành.
Và có lẽ, người bên cạnh tôi cũng vậy.
Chúng tôi không cố ý làm tổn thương nhau.
Nhưng những phần chưa lành trong mỗi người
vẫn đang vô thức chạm vào nhau mỗi ngày.
Có một thời gian tôi nghĩ rằng:
nếu mình đủ tốt,
đủ hiểu,
đủ trưởng thành,
thì những điều này sẽ biến mất.
Nhưng rồi tôi nhận ra:
trưởng thành không phải là không còn tổn thương.
Mà là bắt đầu nhìn thấy nó.
Điều làm tôi lặng đi không phải là việc mình có tổn thương.
Mà là việc:
tôi đã dùng chính những tổn thương đó để nuôi dưỡng động lực sống.
Tôi cố gắng.
Tôi tiến lên.
Tôi kỷ luật.
Nhưng sâu bên trong, vẫn có một phần nhỏ đang nói:
“mình cần phải tốt hơn để được nhìn nhận.”
Và vì vậy,
dù có làm tốt đến đâu,
tôi vẫn khó cảm nhận được sự đủ đầy.
Có những lúc tôi ước…
giá như khi mình chưa ổn,
đã có ai đó nhẹ nhàng nói với mình rằng:
“như vậy là đủ rồi.”
Nhưng có lẽ, lúc đó tôi chưa có.
Và bây giờ,
tôi bắt đầu hiểu:
điều mình đã thiếu ngày xưa,
có thể là điều mình cần học cách trao cho chính mình hôm nay.
Mối quan hệ này, nhìn ở một góc nào đó,
không phải là nơi hoàn hảo.
Nhưng lại là nơi rất thật.
Nơi hai con người mang theo những vết thương
đang học cách ở bên nhau mà không làm đau nhau thêm.
Không phải lúc nào cũng làm được.
Nhưng ít nhất,
đã bắt đầu nhìn thấy.
Có lẽ…
chúng ta không đến với nhau khi đã lành lặn hoàn toàn.
Mà đến với nhau để hiểu sâu hơn về những phần chưa lành trong chính mình.
Và nếu đủ tỉnh thức,
chúng ta có thể không còn là nguyên nhân của tổn thương,
mà trở thành nơi bắt đầu của sự chữa lành.
Không phải bằng việc cố gắng trở nên hoàn hảo.
Mà bằng việc học cách:
nhẹ nhàng hơn với chính mình,
và dịu dàng hơn với người bên cạnh
Nhận xét
Đăng nhận xét