Lời nhắn gửi tới chính mình
Hôm nay, mình lại nghĩ về một điều rất cũ nhưng chưa bao giờ là cũ:
con cái phản chiếu bố mẹ.
Không phải phản chiếu lời nói,
mà phản chiếu cách bố mẹ sống, cách bố mẹ chịu đựng, cách bố mẹ đối xử với chính mình khi không có ai nhìn.
Mình nhận ra, mỗi lần mình thay đổi, dù rất nhỏ,
nó không chỉ là cho riêng mình.
Nó là một sự dịch chuyển âm thầm, cho những người đến sau.
Có những điều trong gia đình mình đã tồn tại rất lâu:
sự im lặng khi đáng ra cần được nói,
sự nhẫn nhịn được xem là đức tính,
và thói quen tự gánh mọi thứ về phía mình.
Không ai sai cả.
Chỉ là mỗi thế hệ đã làm hết sức trong khả năng của họ.
Nhưng hôm nay, mình hiểu rằng:
mình không cần phải mang tiếp tất cả những điều đó.
Mỗi lần mình dừng lại trước khi phản ứng,
mỗi lần mình chọn nói thật cảm xúc thay vì nuốt vào,
mỗi lần mình đặt ranh giới thay vì chịu đựng thêm,
là mỗi lần một vòng lặp cũ được nới lỏng.
Mình không thay đổi để trở thành người khác.
Mình thay đổi để không vô thức trao lại những điều chưa được chữa lành cho thế hệ sau.
Có thể mình không làm được điều gì lớn.
Nhưng nếu mình sống tỉnh thức hơn một chút,
dịu dàng với bản thân hơn một chút,
trung thực với cảm xúc hơn một chút,
thì có lẽ, những người đến sau mình sẽ nhẹ hơn một chút.
Và như thế, cũng đủ rồi.
Nhận xét
Đăng nhận xét