Tự sự cuối ngày

 Có một thời gian, tôi nghe người ta nói rất nhiều về việc tập trung vào chính mình.

Nhưng tôi không hiểu.
Tôi đã từng nghĩ: nếu không nghĩ đến người khác, không hướng ra bên ngoài, thì mình sẽ thành ích kỷ.

Giờ thì tôi hiểu, khi ấy tôi không ích kỷ, tôi chỉ chưa biết cách quay về.

Tôi đã từng làm rất nhiều thứ với một kỳ vọng mơ hồ:
kỳ vọng được ghi nhận,
kỳ vọng được hiểu,
kỳ vọng rằng nếu mình cố đủ nhiều thì mọi thứ sẽ dịu lại.

Nhưng càng kỳ vọng, tôi càng mệt.
Không phải vì tôi làm sai, mà vì tôi làm với một bàn tay chìa ra.

Chỉ đến khi tôi bắt đầu làm những điều cần làm,
không kèm theo mong đợi,
không đòi hỏi phản hồi,
không chờ ai xác nhận rằng tôi đang đi đúng,
mọi thứ mới dần nhẹ xuống.

Tôi nhận ra:
tập trung vào chính mình không phải là nhìn chằm chằm vào bản thân,
mà là không rời khỏi giá trị của mình trong lúc sống.

Khi tôi không còn cần ai đó nói “bạn đúng”,
tôi thấy an toàn hơn.
An toàn vì tôi không còn tự ép mình đi ngược lại cảm xúc chỉ để giữ hòa khí.
An toàn vì tôi biết, dù không ai đứng cạnh, tôi vẫn không bỏ rơi chính mình.

Tôi cũng không còn cố chứng minh mình quan trọng.
Sự quan trọng ấy, hóa ra, rất ồn ào và rất mong manh.
Còn khi tôi làm điều đúng chỉ vì nó đúng,
tôi thấy một dạng tự trọng lặng lẽ hơn, nhưng bền hơn.

Có những ngày chẳng có gì đặc biệt.
Không thành tựu lớn.
Không lời khen.
Nhưng tôi đi qua ngày đó mà không thấy trống rỗng.
Chỉ thấy mình đang ở đây, đủ đầy theo cách rất yên.

Tôi hiểu rằng:
mọi thứ đến chậm hơn khi tôi không kỳ vọng,
nhưng đến đúng lúc hơn.
Và tôi không còn sợ việc phải đợi.

Nếu có điều gì đó gọi là “tập trung vào chính mình”,
thì với tôi, đó là:
sống sao để khi không ai nhìn,
tôi vẫn có thể ở lại với bản thân,
không trách móc,
không bỏ rơi.

Nhận xét

Bài đăng phổ biến từ blog này

ĐỖ THỊ MAI LÀ AI

MONG CẦU

Hạnh phúc