MONG CẦU
Khi bên trong mình vẫn còn mong được ghi nhận Có những lúc tôi ngồi lại với chính mình và nhận ra một điều rất thật: bên trong tôi vẫn còn những mong cầu. Tôi vẫn có những khoảnh khắc thấy khó chịu, thậm chí bực bội, khi cảm giác mình không được coi trọng. Điều đó làm tôi băn khoăn. Bởi người mà tôi mong muốn trở thành — trong suy nghĩ của mình — dường như không phải như vậy. Tôi tưởng rằng khi mình hiểu hơn, khi mình đặt những giá trị như tỉnh thức, liêm chính hay trách nhiệm lên trên, thì những cảm xúc như vậy sẽ dần biến mất. Nhưng rồi tôi nhận ra: con người không thay đổi theo cách đơn giản như vậy. Nhận thức có thể đi trước, nhưng cảm xúc cần thời gian để theo kịp. Có những phần trong mình vẫn còn mong được nhìn thấy, mong được ghi nhận, mong được tôn trọng. Và có lẽ… điều đó không phải là sai. Con người vốn cần được nhìn thấy. Không phải để chứng minh mình hơn người khác, mà để cảm nhận rằng sự hiện diện của mình có ý nghĩa. Điều khiến tôi nhẹ hơn không phải là ép mình phải...